Y đức
BS Lê Ngọc Dũng
Tôi là một BS sắp về hưu, ra trường năm 1978 ở Y khoa Saigon, trăn trở về y
đức. Nhớ lại những ước muốn của thày quá cố GS Ngô Gia Hy là đưa được Y Đức vào
thành một môn học trong trường Y nhưng đến nay vẫn chưa thành hiện thực, làm cho
những BS như chúng ta thấy hỗ thẹn. Tôi xin gửi những suy nghĩ của ḿnh lên đây
để mong những ai là BS có ḷng thương yêu bệnh nhân, yêu thương con người như
một thực thể sống động, chứ không là phương tiện để ḿnh đáp ứng những toan tính
cá nhân-suy nghĩ lại để không vấy bẩn màu áo trắng,
màu áo mà chúng ta khi bước vào giảng đường y khoa sẽ theo ta
suốt cả cuộc đời.
LƯƠNG TÂM THÀY THUỐC
Ngày xưa người thày thuốc nào khi tốt nghiệp đều phải thề, lời thề
Hippocrate.
Ngày đó y đức là một môn học giống như môn chính trị ngày nay. Bây giờ tiếc thay
không c̣n nữa. Ở tiểu học ngày c̣n thơ người ta dạy môn công dân giáo dục rất sơ
lược, thiếu những thí dụ sinh động trong cuộc sống cho trẻ ứng dụng. Ở trung học
không ai c̣n dạy đạo đức học hay một môn ǵ đấy để cho học sinh cách xử thế. Khi
ra trường người ta càng xa dần cái thiện, gần gủi cái Ác dẫy đầy. Người ta chen
lấn đút lót để chiếm một vị trí tốt trong xă hội. Trong ngành y th́ t́m mọi cách
để vào các trung tâm y khoa, các bệnh viện đầu ngành. Bỏ ra thật nhiều tiền để vào
các chỗ đó th́ phải t́m cách lấy lại trên những người chẳng may đến với những cơ
sở cao cấp đó. Và không ǵ lạ khi chúng ta phải chứng kiến những cảnh lạnh lùng,
ghẻ lạnh của những con người đối với đồng loại đang quằn quại trong cơn bệnh hấp
hối.
Không chỗ nào dạy người ta phải lương thiện, phải xem ngoài tiền tài c̣n một cái
ǵ đó cao quư hơn. Lương tâm là một mặt hàng xa xỉ, mà thật ra nhiều người không
có ư niệm ǵ về nó. Sự h́nh thành lương tâm phải gắn liền với nền giáo dục đạo
đức xă hội. Ở những xă hội sơ khai, việc
ăn thịt người là một thói quen th́ ư niệm thiện ác xă hội đó chắc phải khác
nhiều với xă hội ngày nay.
Lương tâm thày thuốc không phải là một sản phẩm tách biệt với quan niệm đạo đức
trong xă hội. Nó h́nh thành trong bối cảnh xă hội, vừa mang tính đặc thù của nghề
nghiệp, vừa mang tính chung của một nền kinh tế nặng tính cách trao đổi hàng
hoá. Quan điểm thực dụng ngày càng phát triển trong ngành y. Có lợi mới làm!. Thày
thuốc ngày càng xa rời tính cách”người” trong đối nhân xử thế. Con người đối xử
với con người như kẻ xa lạ, không t́nh thương. Con người dần trở thành một đối
tượng giao dịch kinh tế, không c̣n được xem như một cá thể độc đáo có lịch sử, có
t́nh cảm vui buồn, thương yêu, đau khổ khi bị ngược đăi. Sức khoẻ trở thành một
mặt hàng mặc cả cao thấp. Người nghèo, người bất hạnh mang bệnh nan y trở thành
nạn nhân của một lối xử thế tàn nhẫn,
bất chấp các giá trị đạo đức khi đồng tiền trở thành chuẩn mực trao đổi trong
mọi quan hệ.
Chúng ta sẽ không lấy làm lạ khi có một số thày thuốc t́m mọi cách luồn lọt vào
những bệnh viện đầu ngành bằng những số tiền hối lộ (đến 5, 7 ngàn đô), rồi sau
đó t́m cách thu hoạch cả vốn lẫn lời trên sự bất hạnh của những bn chẳng may đến
với họ. Người sa ngă tự bào chữa bằng lư luận “cần thu hồi vốn đầu tư” và thản
nhiên đút túi những phong b́ gọi là nhỏ nhoi. Nó nhỏ nhoi thật so với một vị BS
đi xe hơi đời mới, nhưng đối với những Bn nghèo, đó có thể là đôi bông cưới cuối
cùng, có thể là tiền bán máu của người vợ, người chồng, là tiền học phí vào đại học
của người con đành nh́n tương lai ḿnh khép lại. Người bệnh khi vào bệnh viện
phải chịu hai nỗi đau. Nỗi đau thứ nhất do căn bệnh c̣n nỗi đau thứ hai do người
đồng loại ḿnh gây ra. Lắm khi nỗi đau thứ hai c̣n to lớn hơn nỗi đau thứ nhất và
người bệnh đành thất thểu trở về chịu tàn phế hay chết trong nỗi hờn ai oán v́
bị từ chối bởi đồng loại. Những phong b́ kia ban đầu chỉ lấp lỗ trống do đầu tư
sau dần dần đưa đến mất dần nhân cách, tàn nhẫn sống chết mặc bây tiền thày bỏ
túi. Tội lỗi không có điểm dừng, có chăng chỉ chấm dứt sau chấn song nhà tù. Một
ngày nào người thày thuốc lầm lạc soi gương sẽ không c̣n nhận ra ḿnh, người sinh
viên y khoa lư tưởng thuở trước
Ngày xưa người thày thuốc ngoài kiến thức c̣n phải học tính khiêm tốn, tôn trọng
đồng nghiệp, yêu người, yêu nghề. Phải lấy gương những người thày thuốc Đông Tây
như Hippocrate, Hải thượng Lăn Ông. . . làm ánh sáng soi đường. BS Ignacio Chavez
từng nói một câu có thể làm châm ngôn cho những người trong ngành Y mọi thời
đại: "Thày thuốc là một con người cúi xuống một con người khác, có ǵ cho nấy, đem
lại một chút khoa học nhưng thật nhiều t́nh thương”. Ngày nay gần như chúng ta
đang làm ngược lại. Chúng ta đem ứng dụng thật nhiều cái gọi là kỹ thuật cao hết
sức tốn kém mà không màng đến cư xử giữa người và người và gần như không giành
chút ǵ là t́nh thương cho những Bn đang quằn quại v́ cơn bệnh. Khoa học càng
tiến bộ th́ khoảng cách giữa những con người với nhau càng lúc càng xa. Con người
ngày nay càng lúc càng lạc lơng giữa những cỗ máy vô hồn. Người ta tưởng rằng
ḿnh quá tài giỏi, dựa vào những bộ máy đồ sộ kia có thể chiếm đoạt quyền tạo
hoá. Thật ra y khoa ngày nay cũng không giải quyết được ǵ nhiều cho nhân loại
hơn xưa kia. Nó chữa được một số bệnh ngày trước không giải quyết được
nhưng cũng bó tay với vô số bệnh mới do thời đại gây ra. Và người bệnh thời đại nào cũng vậy
nhất là các bệnh nan y, cái họ cần nhất là sự tận tâm,
ḷng yêu thương của thày thuốc rồi mới đến các kỹ thuật khoa học. Con người đối với con người phải có sự
đồng cảm và phải có ḷng thương giữa con người với nhau. Người thày thuốc c̣n hơn
thế, c̣n có nghĩa vụ đem sự hiểu biết,
sự khéo léo kỹ xảo của ḿnh để cứu vớt đồng loại.
Đă đến lúc phải thay đổi lại cách đào tạo con người. Một con người như
quan niệm trước đây là vừa hồng vừa chuyên mới toàn vẹn. Bây giờ giá trị đó vẫn
c̣n cần tôn trọng theo chuẩn mực mới. Hồng theo quan niệm mới là phải có lư
tưởng, phải yêu thương con người, phải xem sức khoẻ, sinh mạng con người là một
giá trị không ǵ có thể thay thế. Trường Đại Học Y là nơi đào tạo ra không phải
chỉ những thày thuốc giỏi mà trên hết phải là những thày thuốc yêu người, yêu
nghề. Cuộc Cách Mạng giải phóng dân tộc đă hoàn thành nhưng cuộc Cách Mạng giữa
Thiện và Ác vẫn c̣n và sẽ luôn luôn c̣n tiếp diễn và rất cần những chiến sĩ mới
lao lên phía trước, chấp nhận hi sinh bản thân v́ một tương lai tươi
sáng cho mai sau.
Những thày thuốc c̣n chưa nhuốm bẩn lương tâm hăy cảnh giác, đừng v́ một phút
yếu ḷng mà trượt dài trên con đường xa lạ với bản chất tốt đẹp của ḿnh. Những
thày thuốc đă trót sai lầm hăy dừng lại, quay về đội ngũ những thày thuốc chân
chính, nơi đây luôn có những tấm ḷng rộng mở đón bạn bè trong ṿng tay. Không
yêu người, không yêu nghề mà chỉ xem nghề thuốc là phương tiện làm giàu bất kể
lương tâm, đạo đức th́ một ngày nào không xa những thày thuốc đó sẽ phải đứng
trước toà án lương tâm và chịu sự trừng phạt của xă hội.
Làm sao để sau này khi con cháu hỏi "ông bà đă làm ǵ cho đất nước trong những
ngày khó khăn ấy?" chúng ta sẽ không phải hỗ thẹn khi trả lời cho thế hệ mai
sau.
BS Lê Ngọc Dũng
BV Huyện Tam Nông Đồng Tháp
Email lengocdungtn@yahoo.com
Ư kiến bạn đọc
name: Nguyen Hoang Vy
email:
vikittie@yahoo. com
Em cũng rất buồn v́ t́nh trạng thiếu y đức như bác sĩ
vừa nêu, nhưng em cũng có cảm nghĩ như sau:
1 Nền giáo dục Việt Nam vẫn c̣n quá lạc hậu, yếu kém. Hàng
năm, bộ giáo dục có những thay đổi, nhưng xem ra cũng chẳng giải
quyết được vấn đề cốt lơi. Học sinh học cáng nhiều, nhưng càng
học th́ càng đuối. . . KHông học thêm th́ làm sao vào trường
điểm, trường tốt ? Và đâu phải gia đ́nh nào cũng có điều kiện
cho con em ḿnh đi du học nước ngoài?
2. Bác sĩ tốt nghiệp ra trường th́ năm nào cũng có, rất nhiều
nhưng thiếu chất lượng, thiếu những kiến thức căn bản nhất. Các
bệnh viện lớn th́ chỉ nhận những ai có kinh nghiệm, có bằng cấp
cao. . Thử hỏi những bác sĩ trẻ nếu về vùng sâu vùng xa, thiếu
phương tiện, thiếu thông tin th́ làm sao thành BS giỏi được.
Muốn giỏi th́ phải học, phải làm hằng ngày th́ mới tiến bộ.
Chính sách hỗ trợ cho các BS yên tâm công tác nơi xa nhà co thỏa
đáng không ? Trong khi, để có được tấm bằng BS ấy, gia đ́nh đă
phải hy sinh rất nhiều. Vậy mà tốt nghiệp ra trường rồi, mấy ai
đă đền đáp được công ơn mà bố mẹ đă hy sinh ? Rất khó, v́ bản
thân ḿnh c̣n lo chưa xong, th́ đâu dám nghĩ đến ai?
3 Cùng môt chỉ số thông minh, nhưng nếu học ngành khác th́ sẽ
có cơ hội kiếm tiền rất nhiều. Trong khi đó, BS ngày nay vẫn
phải đối diện với cơm, áo gạo tiến hằng ngày. . . Mỗi năm có
quyết định tăng lương, nhưng tiiền lương chưa đến tay th́ giá
xăng, giá dầu, . . mọi thứ đều tăng hằng ngày trước mắt rồi. .
Cuộc sống chưa ổn định th́ tâm trạng đâu mà yên tâm công tác,
nghiên cứu. ?
4 Tôi có một người bạn làm BS ở một bệnh viện lớn, lấy chồng
được 2 năm rồi vẫn chưa có em bé. Khi mới có thai được 1 tháng,
ban tôi rất mừng. Nhưng sau một đêm trực mệt mỏi và cấp cứu bệnh
nhân, ban tôi đă bị sảy thai. C̣n nỗi đau buồn nào hơn nữa...
Làm việc v́ trách nhiệm, cũng chẳng mong bệnh nhân nhớ đến ḿnh
mà quà cáp làm ǵ, nhưng cái giá ḿnh trả sao mà quá đắt. Hiện
nay bạn tôi đă nghỉ việc, và cố gắng ǵn giữ đứa con thứ 2 của
ḿnh. Mọi công việc, kinh tế tất cả đều nhờ vào chồng. Tôi tiếc
v́ bạn tôi khi học y khoa rất giỏi, ra trường là một trong những
người đứng đầu. Nhưng đến bây giờ hỏi bạn có muốn quay lại BV
làm nữa không ? Bạn sẵn sàng trả lời : không.
Những tâm sự trên đều là sự thật, nhưng nếu có bạn nào buồn
ḷng th́ bỏ qua dùm ḿnh nhé!
name: Mai thành khôi
email:
nguyen_dongoc@yahoo. com
Tôi rất đồng t́nh và cảm thấy rất nhẹ ḷng v́ trong xă hội
hiện nay c̣n rất nhiều người có tấm ḷng thật cao thượng,
Tôi nhận thấy hầu như các ư kiến của bạn đọc rất hay, rất cảm
xúc nhưng trên thực tế ai dám đứng ra chỉ những vấn đề đó.
Như đọc giả Nguyễn Giang và Thành Công đă nắm rất rơ vần đề,
muốn ngành y trở nên văn minh y đức th́ trước hết phải đời sống
của những người công nhân viên chức phải đầy đủ họ mới tận t́nh
lo cho bn, và nhân dân
Ví dụ : họ đang làm việc nhưng ở nhà đang thiếu thốn mà đồng
lương mỗi tháng th́ lănh vừa xong th́ cơm áo gạo tiền cũng vừa
hết. th́ họ có yên tâm công tác không.
Muốn cải thiện được t́nh h́nh trên th́ nhà nước phải cải
thiện được đời sống của họ.
name: nguyen le huy
email:
bs_camball@yahoo. com
Chào bác. theo cháu nghĩ ngành nghề ǵ cũng cần có chữ
đức, chẳng riêng ngành y. muốn
có con người tốt thi xă hội phải tốt. đạo đức mà lại phải học qua
trường lớp th́ chính tỏ đạo đức xă hội đang xuống cấp trầm
trọng. như thế th́ trách nhiệm thuộc về ai?cháu nghĩ người ta sẽ
đổ lỗi tại cơ chế. cơ chế nào sẽ tạo ra những con người ấy. có lẽ
đó là cách giải thích hợp lư nhất. ngành y chúng ta vô h́nh chung
đă mang cái tiếng xấu xa, nó trở thành ư niệm của xa hội. hỡi các
bạn, chúng ta phải đ̣i lại công bằng. không nên măi nín lặng, âm
thầm chịu đựng. bởi v́ biết đến bao giờ
trời mới lại sáng.
name: Thuy Nguyen
email:
thuythu430@yahoo. com
Chao Bac si, cac bac si phai co nghiep doan, neu luong bong
khong phu hop thi cac bac si nen dinh cong, nha nuoc co the la
khong nhuong bo, nhung nhieu lan dinh cong thi chac chan cac bac
si se thang.
Phạm Thị Thu
Bác ạ, cháu vẫn đang là một sinh
viên trường y. Các bạn vẫn thường nói cháu nh́n đời
bằng con mắt màu hồng nhưng cháu nghĩ không phải thế.
Thật ra cháu cũng đă nh́n thấy
nhiều cảnh xấu trong bệnh viện nhưng bên cạnh đó cháu thấy rất
nhiều bác sĩ tốt, rất tận tâm với nghề và yêu thương người bệnh.
Cháu chắc chắn tương lai cháu sẽ trở thành một bác sĩ tốt.
Thật ra cháu nghĩ thấy cảnh xấu
đẻ ḿnh rút kinh nghiệm và không mắc lỗi như vậy chứ không phải
để bi quan, mất ḷng tin như lời của mấy bác sĩ trẻ
trên đây.
Cháu chúc bác Dũng luôn khỏe.
BS Nguyễn Hoài Nam
Bác ạ!
"Y đức??" có lẽ một từ ngữ quá
xa vời so với cuộc sống hiện tại. Ngày xưa cháu cũng từng là một
bệnh nhân lúc 17 tuổi, gia đ́nh làm ruộng, khi phải nằm trong
bệnh viện nh́n thấy những "bác sỹ" mà cháu thấy căm ghét, điều
đó làm cho cháu quyết tâm phải trở thành bác sỹ để có thể làm
một điều ǵ đó, nhưng. . . khi đă là
một bác sỹ rồi th́ thấy rằng một ḿnh th́ không thể làm được ǵ
giữa một xă hội tất cả mọi người đều như thế.
Là một BS Quân y, công tác
trong quân đội, nh́n thấy các BS bên ngoài làm mà cháu chỉ bết
cười và thự nhủ rằng: "Có lẽ ḿnh cũng sẽ như vậy trong xă hội
bây giờ". Cháu rất mong được giữ l.
lạc với bác.
Hồng Ánh
- Thưa các bác sĩ- những "người mẹ thứ hai" của bệnh nhân.
- Tôi là một bn mang trong ḿnh một căn bệnh, tôi đă đi khám nhiều nhưng chưa
t́m ra bệnh càng ngày càng thấy đau hơn. Tôi thiết ghĩ
không t́m ra bệnh của tôi v́ nhiều lí do trong đó có lí do về "y đức".
-Bác Dũng ơi Khi cháu đọc bài của bác cháu cảm thấy rất sung sướng như minh đang
víu vào được một cây gậy. Bác ơi mỗi lấn cháu đến bệnh viện cháu rất lo lắng và
sợ hăi- sợ v́ chẳng may ḿnh mắc bệnh nan y, sợ v́ không có đủ tiền để khám cho
ra bệnh. Và đúng như thế vẫn là khám không đến nơi đến chốn,
bệnh tật của cháu vẫn là một câu hỏi chỉ có thể trông chờ vào những bác sĩ có y
đức.
- Y đức và đạo đức nhà giáo như xă hội vẫn nói không hẳn là do những bác sĩ hay
giáo viên quyết định được, mà phần lớn là do cơ chế. Chính phủ luôn nói làm thế
nào để cải thiện đời sống cho ngành y và ngành giáo dục, và chính phủ cũng có
làm nhưng chúng ta thấy nếu tăng được một đồng lương th́ giá thị trường đă tăng
trước đó nhiều tháng lên hai đồng. Nếu chính phủ thực sự quan tâm đến những
ngành "v́ con người" như ngành giáo dục và ngành y th́ hay "làm" cải thiện đời
sống cho họ bằng đồng lương và sự ưu đăi của nhà nước chứ đừng đặt câu hỏi suông
"làm thế nào". Có như vậy mới mong giữ được y đức và những người
bệnh như chúng tôi mới có cơ hội được sống.
Trần Hữu Đạt
Thưa bác Dũng.
Cháu là một bác sỹ vừa ra trường. Đọc những ḍng của bác mà cháu
cảm thấy ứa nước mắt. Trong phần cuối bài bác nói rằng những
thầy thuốc chưa nhuốm bẩn lương tâm hăy cảnh giác, đừng v́ một
phút yếu ḷng mà trượt dài trên con đường xa lạ. Thực sự là bây
giờ cháu không biết lựa chọn như thế nào bác ạ? Cháu không biết
là ḿnh nên đi con đường nào? V́ con đường mà bác nói là xa lạ
đó th́ nó lại là thứ hàng ngày cháu vẫn gặp. Con đường mà bác
bảo cháu nên đi vào kia th́ cháu thấy nó khó quá và dường như
cháu bị cô độc trên con đương đó.
Đó là lư do v́ sao nước mắt cháu chỉ muốn trào ra khi đọc bài
viết của bác.
Nguyễn Giang
Cám ơn những tâm huyết của Bác, nhưng theo ư kiến của tôi
- một trong các BS trong thế hệ ngày nay, chúng ta nên nh́n vấn
đề này trên nhiều góc độ:
- Thứ nhất, t́nh trạng y đức xuống dốc ngày hôm nay, trước hết
phải nói là do t́nh trạng tụt hậu và bệnh thành tích trong một
nền giáo dục ốm yếu của chúng ta. Một khi chúng ta chưa cải
thiện được vấn đề này th́ đừng mong cải thiện được y đức. Tất cả
các biện pháp giảng dạy, kêu gọi. . .
chẳng khác nào điều trị triệu chứng.
- Thứ 2, chúng ta phải cải thiện cho được đời sống của cán bộ y
tế, ít nhất cũng phải có thứ bậc trong XH.
Cái cách mà chúng ta đang đối xử với giáo dục và y tế chính là
cái ṿng luẩn quẩn trong việc cải thiện y đức ngày nay.
- Thứ 3, phải đề ra được chính sách quản lư tốt trong y tế. T́nh
trạng tham nhũng trong y tế đă thực sự báo động, nhưng rất ít vụ
được phanh phui, chính nó đă làm cản trở sự phát triển y học
nước nhà và làm nặng thêm căn bệnh thiếu y đức, theo kiểu
"thượng bất chính, hạ tất lọan".
Vậy, chỉ khi chúng ta cải thiện được các vấn đề trên th́ hăy đưa
y đức vào thành một môn học bắt buộc. Tôi dám cá là phần lớn BS,
những người đă bước chân vào con đường y thuật, ít nhiều đều
mang trong ḿnh một trái tim nhân hậu, muốn đóng góp cho XH một
chút công sức nhỏ nhoi, góp phần làm giảm đi nỗi đau đồng lọai,
chứ không hẳn là phần lớn các BS trẻ ngày nay đang dần trở nên
thờ ơ, vô cảm như Bác Dũng đă bi quan.
Thành Công - 100606
Tôi là một giáo viên, khi đọc bài này thấy rất đồng cảm với bác.
Và cũng thấy vui mừng v́ c̣n có những người có lương tâm, biết
thương yêu bệnh nhân, mong muốn những điều tốt đẹp cho thế hệ bs
tương lai. Tuy nhiên, tôi rất đồng t́nh với ư kiến của độc giả
Nguyễn Giang là chúng ta phải có cái nh́n mang tính lịch sử. Ở
thời buổi hiện nay khi mà đời sống vật chất đang được đề cao th́
nhu cầu cuộc sống của bs và giáo viên cũng cần được cải thiện.
Nhưng hăy nh́n vào thực tế đời sống của những bs và giáo viên
chân chính xem sao? họ không thể sống nổi bằng đồng lương chính
đáng của họ, đă thế "bọn" vừa ngu dốt và mất đạo đức lại "dủng
dỉnh" và cho rằng họ là những người có vấn đề.
Những cái đó nó tạo ra sự xô đẩy và không kiên định của ngững
người trẻ mà có tài năng.
Xin cảm ơn Nguyễn Giang v́ những ư kiến trên. Tôi xin nêu 3 vấn
đề:
1. Tại sao bác Dũng biết có tiêu cực lại không đấu tranh? Nêu
vậy thôi, bác đừng buồn, tôi trả lời thay bác luôn: đấu tranh
th́ tránh vào đâu, và không lẽ cứ đấu tranh măi v́ ở đâu
cũng có và nó quá phổ biến.
2. Đúng là những người có đạo đức và trách nhiệm th́ đang quá
lạc lơng giữa những lối sống thực dụng v́ đồng tiền. Làm thế nào
để những bs và gv đó không bị lạc lơng, chính sự lạc lơng đó làm
họ thay đổi lối sống rất nhanh chóng,
bị ma lực đồng tiền dần dần cướp mất lương tâm.
3. Cái mà tôi bức xúc hơn cả là về phía quản lư. Theo tôi nếu cứ
để cung cách quản lư như hiện nay nghĩa là các nhà quản lư đang
"bật đèn xanh" cho t́nh trạng loạn. Tôi đảm bảo rằng tất cả
những điều chúng ta đang nói các nhà quản lư biết chân tơ kẽ
tóc. Nhưng tại sao?. . . (Thôi chết, tôi lại hỏi tại sao rồi.
. . một
câu hỏi lớn th́ bao giờ có lời đáp đâu!)
Một khía cạnh nữa của công tác quản lư là: càng nhiều các nhà
quản lư th́ càng "không ai quản lư". Thực tế th́ bệnh nhân gặp
bệnh nan y thường t́m đến trưởng khoa, phó khoa, trưởng ca mổ để
"quà cáp", đó là luật bất thành văn ở hầu hết các bệnh viện hiện
nay. Vậy th́ ai là người quản lư?
Ở tầm vĩ mô, chính phủ vô cùng thờ ơ với đời sống công chức nói
chung và đời sống của bs và giáo viên-những người làm việc trực
tiếp với con người. Đời sống th́ không đảm bảo nhưng yêu cầu,
nhiệm vụ th́ quá cao: "lương y như từ mẫu", "cô giáo như mẹ
hiền". . . Trong khi, t́nh trạng đầu tư lăng phí của chính phủ th́
xếp vào top hàng đầu thế giới, nhưng lại biện bạch là không có
ngân sách. Đây là một sai lầm của chính phủ trong chính sách đầu
tư.
Truong Hong Van
Đọc được những ḍng tâm t́nh của bác về trách nhiệm của một
người lương y. th́ cháu cảm thấy quư phục bác vô cùng. Tiếc là
trong cuộc đời cháu chưa từng gặp người bác sĩ nào thật sự tốt
với bịnh nhân như câu nói của người Việt Nam ḿnh "lương y như
từ mẫu". Cháu không thể quơ đũa cả nắm v́ trong số những vị bác
sĩ ấy vẫn có người tốt, nhưng chỉ là con số nhỏ. Mấy năm trưóc
khi c̣n sống ở việt nam cháu cũng đă đi rất nhiều bịnh
viện. nhưng những bác sĩ mà cháu đă từng gặp và điều trị họ chỉ
biết la hét bịnh nhân và nh́n những người bịnh với vẻ mặt không
mấy thiện cảm. Họ là những thiên thần áo trắng được ví như một
vị thánh nhân từ đem lại niềm vui sức khỏe cho nhân loại. Nhưng
ngươc lại họ đă làm vẩn đục màu aó thánh khiết đó của ḿnh. Hồi
đó mỗi lần bị bịnh nghĩ tới cảnh đi bịnh viện là cháu sợ vô
cùng. Cháu sợ những thiên thần áo trắng đó lắm bởi v́ cháu đă
từng nằm trong hoàn cảnh đó. Nhiều ngừời họ chỉ biết đồng tiền
nhưng chưa bao giờ họ nghĩ đến sức khỏe của người bịnh. Cháu kể
bác nghe, cháu có một khối u ở ngực rất nhỏ đến nay đă 5 năm
rồi. Hồi ở vn chaú có đi khám rất nhiều bịnh viện v́ cháu cũng
sợ. . . . đi tới đâu họ cũng làm rất nhiều xét nghiệm. Khi biết đó
chỉ là binh thường nhưng họ bắt cháu mua rất nhiều thuốc của
bịnh viện và hết rất nhiều tiền. Cháu c̣n nhớ hồi đó cháu uống
mỗi lần là 7 viên. Một ngày cộng laị là 21 viên thuốc và uống
trong ṿng nhiều tháng. Giờ nghĩ lại chừng đó thuốc cháu c̣n ám
ảnh. Khi qua tới hoa kỳ bác sĩ ở đây nói bịnh của cháu là thường
rất nhiều phụ nữ có, không cần phải uống thuốc. Khi tới mảnh đất
này rồi cháu thật sự thấy những vị bác sĩ ở đây họ thật sự giống
như người một nhà với ḿnh, ân cần vui vẻ.
Họ làm việc bằng cái tâm chứ không phải lợi ích riêng của họ.
Đọc được những ḍng tâm t́nh của bác về người thầy thuốc cháu
ước mong những người c̣n lại họ sẽ giống như bác, xứng đáng là
những thiên thần áo trắng. Hi vọng bác sẽ mail lại cho chaú qua
email của cháu
ngat82@yahoo. com. vn. Chuc bác luôn mạnh khỏe, gặp nhiều may
mắn trong cuộc sống
|