Tác giả khách mời & người viết mướn trong
nghiên cứu y học
Vĩnh Phương
Khoa Tim Mạch
Bệnh Viện Khánh Ḥa
Tạp Chí Y Học là một phần quan trọng
trong việc đào tạo thường xuyên cho các bác sĩ và nhân viên y
tế; chúng cung cấp các tiến bộ mới nhất, các thuốc tốt nhất, các
phương pháp phẩu thuật thành công nhất, và đóng một vai tṛ then
chốt trong hệ thống chăm sóc sức khỏe của con người. Các tạp chí
cho rằng họ đă làm hết sức ḿnh để xuất bản các nghiên cứu có
chất lượng cao của các tác giả được độc giả tín nhiệm.
Theo Uỷ Ban Biên Tập Tạp Chí Y Học
Quốc Tế (ICMJE: International Committee of Medical Journal
Editors ), “tác giả” là người có những đóng góp trí tuệ thực sự
cho một nghiên cứu đă công bố; nghĩa là họ phải bỏ nhiều công
sức để hoàn thành nghiên cứu này. Để công nhận một tác giả,
người ta thường căn cứ vào ba điều kiện: một là thiết kế nghiên
cứu, thu thập & phân tích dữ liệu; hai là chuẩn bị cho bài báo
và cuối cùng là phiên bản được phê duyệt để xuất bản.
Tuy nhiên trong những năm gần đây,
càng ngày người ta càng quan ngại rằng các Công Ty Dược đă lợi
dụng y văn để quảng bá sản phẩm của ḿnh. Các bác sĩ “đứng đắn”
và các nhà khoa học “đáng kính” đă được trả tiền thù lao để đứng
tên cho các nghiên cứu do các Công Ty Dược tài trợ - các nghiên
cứu mà họ chẳng phải làm ǵ nhiều hoặc không đóng góp ǵ cả .
Khi nh́n vào danh sách liệt kê nhiều
tác giả, độc giả không có cách nào biết được ai đă làm ǵ trong
công tŕnh nghiên cứu đó. Bạn nghĩ rằng tất cả các nhà khoa học
tham gia vào một công tŕnh nghiên cứu đều được nêu tên trong
danh sách tác giả ? Câu trả lời là không phải lúc nào cũng như
vậy. Đôi khi cũng có những tác giả “hữu danh vô thực” thường
được gọi là tác giả “danh dự” (honorary authors); nhưng
cũng có các tác giả “hữu thực vô
danh”, c̣n được gọi là tác giả viết mướn (ghost authors).
Tác giả danh dự, c̣n được gọi là tác
giả khách mời (guest author), được công nhận là tác giả của một
nghiên cứu đă công bố, nhưng họ chẳng phải làm ǵ nhiều trong
việc thiết kế nghiên cứu hoặc viết báo cáo. Họ là các Giáo sư,
Bác Sĩ được trả tiền để đứng tên trên một bài báo mà họ không
đóng góp ǵ cả. Đôi khi trong danh sách các tác giả lại có thêm
một tên tuổi nổi tiếng nào đó để bài báo có nhiều cơ hội được
xuất bản hơn; chẳng hạn người đó có thể là người đứng đầu của
một Trường Đại Học đă thực hiện nghiên cứu. Chúng làm tăng sự
tín nhiệm của độc giả đối với bài báo, nhưng cũng che dấu vai
tṛ của Công Ty Dược trong việc vạch kế hoạch điều khiển và phổ
biến công tŕnh nghiên cứu. Đây là việc làm thiếu trung thực,
nhưng vẫn luôn xảy ra; tuy nhiên không một loại bất lương nào có
thể làm lung lay đức tin của con người làm nghề y.
Ngược lại tác giả viết mướn là người
thực hiện các nghiên cứu nhưng lại không được công nhận. Họ là
các nhà khoa học hoặc tác giả chuyên nghiệp được một Công Ty
Dược thuê viết bài báo trên một Tạp Chí Y Học. Tên của họ không
bao giờ xuất hiện trên tờ báo nên thường được gọi là “tác giả
ma” (ghost author). Tác giả viết mướn là người nổ lực làm hết
sức ḿnh để hoàn thành bài báo nhưng lại không được ai công
nhận, mặc dù không phải tất cả các tác giả viết mướn đều được
trả tiền. Đứng về mặt khoa học, không có ǵ sai nếu một nghiên
cứu liên quan đến các tác giả đă được trả tiền nhưng không biết
họ là ai. Tuy nhiên, theo các nhà biên tập tạp chí th́ tất cả
những người làm việc trong một nghiên cứu đều phải chịu trách
nhiệm.
Tác giả danh dự thường phổ biến hơn
so với tác giả viết mướn và người ta cho rằng áp lực để được
xuất bản trong giáo dục đại học có thể phải chịu một phần trách
nhiệm đối với vấn đề này. Tác giả khách mời và tác giả viết mướn
được dùng trong nhiều t́nh huống, bao gồm các công tŕnh nghiên
cứu về các thuốc mới và các bài tổng quan giúp các bác sĩ hiểu
biết về một loại bệnh và cách chữa trị.
T́nh trạng tác
giả khách mời và tác giả viết mướn là một thực tiễn đáng ngờ
trong các xuất bản phẩm y học nhưng lại có rất ít tư liệu để
minh chứng. Vụ kiện năm 2004 có liên quan đến dược phẩm
rofecoxib (VIOXX) của Công Ty Merck & Co Inc đă tạo một cơ hội
độc đáo để Joseph S. Ross & CS tiến hành nghiên cứu trên các tư
liệu từ 1996 đến 2004 được thu thập trong suốt thời gian điều
tra vụ kiện này. Các tác giả đă kết
luận rằng 92% các bản thảo thử nghiệm lâm sàng và 50% các bài
báo tổng quan có liên quan đến dược phẩm rofecoxib đều được soạn
thảo bởi các tác giả không được thừa nhận (tác giả viết mướn)
nhưng lại quy cho các nhà nghiên cứu (đă được xác định tư cách
về mặt học thuật) làm tác giả, tuy nhiên không phải lúc nào họ
cũng công khai ủng hộ tài chính của nhà kinh doanh. Kết luận này
đă phơi bày một hệ thống viết mướn được Công Ty Merck sử
dụng để khuyến măi dược phẩm Vioxx mà sau này đă bị rút ra khỏi
thị trường v́ những quan ngại về tính an toàn của nó.
Tháng 7/2009, tại một cuộc họp của
các biên tập viên tạp chí y khoa quốc tế tổ chức ở Vancouver -
Canada, ba nhà nghiên cứu của Đại học California - San Francisco
đă tŕnh bày các thông tin về chiến dịch tiếp thị của một Công
Ty Dược bao gồm cả việc áp đặt các bài nghiên cứu khoa học ở các
Tạp Chí Y Học. Trong những năm 1990, công ty dược phẩm Parke
Davis đă trả tiền cho một công ty khác, Công Ty Medical
Education Systems, để công bố các bài
báo trong các tạp chí nhằm quảng bá cho một trong các loại thuốc
của họ. Công Ty Medical Education Systems
đă làm việc với các tác giả được
Parke Davis chọn để viết các bài báo, nhưng biên tập viên của
Tạp Chí công bố các nghiên cứu đó đă không hay biết ǵ về sự
dính líu của công ty này.
Không ai biết được t́nh trạng tác giả
khách mời và tác giả viết mướn thực sự xảy ra phổ biến đến mức
nào ? Một số điều tra đă cho thấy rằng chúng xảy ra trong khoảng
từ 10-15% các bài báo. Annette Flanagin và Joe Wislar trong một
bài viết trên Tạp Chí của Hội Y Học Mỹ (JAMA: Journal of the
American Medical Association) đă chất vấn tác giả của 900 bài
báo được xuất bản năm 2008 trên 6 tạp chí y khoa hàng đầu ở Mỹ
và phát hiện rằng 21% tác giả danh dự, 6% là tác giả viết mướn &
2% cả hai. So sánh kết quả nghiên cứu tương tự năm 1996 với 19%
tác giả danh dự, 12% tác giả viết mướn và 2% cả hai, họ ghi nhận
t́nh h́nh tác giả viết mướn đă giảm từ 12% xuống c̣n 8% và cho
biết họ hài ḷng về tỉ lệ giảm này nhưng hy vọng sẽ giảm nhiều
hơn trong tương lai.
Tác giả danh dự và tác giả viết mướn
đều là những người vi phạm đạo đức nghề nghiệp, xúc phạm đến sự
tin cậy của độc giả và làm bóp méo y văn. Một số nhà nghiên cứu
và biên tập viên cho rằng cần phải có những thay đổi để ngăn
chặn tệ nạn ṿi vỉnh yêu sách của các ngụy tác giả này. Một số
đă kêu gọi các Tạp Chí Y Học xác định các bài báo viết mướn và
ngăn cấm các tác giả của những bài báo này không cho công bố
trong tương lai. Và cuối cùng, cần phải cải thiện trách nhiệm
giải tŕnh trước công chúng để phục hồi sự tín nhiệm của độc giả
đối với các bài báo Nghiên Cứu Y Học.
name:
Dương Văn Thấm
email:
duongvantham9@gmail.com
Date:
09/02/11
Vấn đề này đă có từ lâu và như vậy cho thấy nó tồn tại ở cả
các nước đang phát triển! Khoa học và nguỵ khoa học h́nh như vẫn
tồn tại song song, và có lẽ bổ sung cho nhau! Tôi không đồng
t́nh với những nghiên cứu như vậy và những người tham gia nghiên
cứu kiểu như vậy, nhưng đâu đó có lần tôi đă bị buộc phải làm
như thế! Trong ḷng không ổn tí nào!
|