Thắc mắc biết hỏi ai (phần 40)
Thủ dâm có hại không?
"Em 26 tuổi, đă thủ dâm từ
hồi dậy th́ tới giờ. Em có nên lập gia đ́nh không? Bệnh ấy có gây
ảnh hưởng ǵ đến hạnh phúc gia đ́nh không? Em có c̣n khả năng sinh
sản không?".
(D.H.S., Biên Ḥa)
"Hiện nay AIDS là tử thần
đang đe dọa chúng ta, trong khi ở lứa tuổi thanh niên, đôi khi chúng
em cũng có những bức bách sinh lư. Vậy thủ dâm có phải là một chứng
bệnh không? Thủ dâm nhiều có tác hại ǵ?".
(H.P., Quận 8)
Thủ dâm (hay đúng hơn là tự thỏa
măn, tiếng Anh là pleasuring ourselves) là hành vi t́nh dục tự
nhiên, nhằm thỏa măn nhất thời và một ḿnh, khi chưa có đối tượng
(đang ở tuổi thanh niên) không có đối tượng (sống một ḿnh, hoặc
trong tập thể) hay không c̣n đối tượng (ở người già). Do thường làm
bằng tay nên mới gọi là thủ dâm.
Nói chung, hành động thủ dâm đă
được thực hiện ở mọi thời đại, mọi dân tộc, mọi xă hội khác nhau, từ
ngày con người xuất hiện trên hành tinh, với một tỷ lệ hằng định,
vượt thời gian và không gian. Nếu nhân loại c̣n tồn tại, th́ vẫn sẽ
măi măi có thủ dâm, tuy có thể với những “cung cách, kiểu dáng” khác
bây giờ.
Hiện tại, chưa ai chứng minh được
tác hại của thủ dâm trên bất cứ phương diện nào, cả về tinh thần lẫn
thể xác. Nhiều người vẫn thủ dâm suốt đời, thậm chí ngay cả khi có
vợ, có chồng. Tuy nhiên, ở những thế kỷ trước, khi mà sự hùng mạnh
của một quốc gia, một tôn giáo, hay một cộng đồng nào đó, chủ yếu
dựa vào lượng người (dân số, hay quân số) th́ mọi hành động có khả
năng hạn chế gia tăng nhân khẩu như đồng tính ái, thủ dâm… đều bị
lên án, bị coi là có tội đối với xă hội, quốc gia, hoặc cả với
thượng đế.
Đồng tính ái là hành vi khó che
giấu, cho dù khéo léo đến đâu cũng vẫn có thể bị phát hiện, Vào thời
Trung cổ, nhiều người đă phải lên giàn lửa là v́ vậy.
Thế nhưng, với thủ dâm th́ chịu,
v́ việc này được thực hiện “dễ dàng, mọi lúc, mọi nơi” mà không ai
biết, chẳng ai hay. Muốn ngăn chặn, chỉ c̣n cách hù dọa bằng những
tác hại (do tưởng tượng, nên vô cùng phong phú) từ bại năo, ngu đần
cho đến tuyệt tự, vô sinh. Tuy đă được sự hỗ trợ của một vài tôn
giáo lớn, qua hàng bao thế kỷ, “màn hù dọa” này vẫn chỉ có tác dụng
làm cho người thủ dâm (nhất là thanh niên) hoang mang, lo âu, sợ
hăi… C̣n “tần suất tiến hành” th́ vào thế kỷ 21 vẫn chẳng khác ǵ
thời Trung cổ. Chính việc tạo nên sự lo âu, sợ hăi không đáng có ở
người thanh niên thủ dâm mới là điều đáng phàn nàn.
Mặc dù vậy, không có hành động tự
nhiên nào hoàn toàn vô hại nếu lạm dụng. Điều không tốt là do lạm
dụng, chứ chẳng phải do bản chất của sự việc. Người thường xuyên thủ
dâm có những biểu hiện yếu kém rơ rệt về mặt tinh thần, giống hệt
như những kẻ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến “chuyện đó”. Như vậy, vấn đề
chỉ là chừng mực và điều độ mà thôi, như tất cả loại h́nh t́nh dục
khác.
Riêng những chuyện trục trặc
trong sinh hoạt vợ chồng như xuất tinh sớm, bất lực, thậm chí có con
hay không có con… th́ chỉ khi nào t́nh huống cụ thể xảy ra mới nên
tính đến điều trị. Như đă nói nhiều lần, y học không thể giải quyết
những t́nh huống thuộc lĩnh vực viễn tưởng, chưa xảy ra, mà cũng
chẳng ai biết có xảy ra hay không. Mỗi t́nh huống kể trên đều do
hàng chục nguyên nhân khác nhau gây nên, không nhất thiết là tại thủ
dâm. Đặc biệt, chuyện con cái c̣n tùy thuộc vào khả năng thụ thai
của “bà xă”. Nếu chưa có vợ mà đă thắc mắc về đường con cái th́
không bác sĩ nào trả lời được, nếu không kiêm nghề… thầy bói.
Trong thời điểm AIDS đang hoành
hành, và t́nh trạng các em gái 15- 16 tuổi mang bầu ngày càng phổ
biến, nếu không thể và không nên khuyến khích thủ dâm (v́ chẳng có
lư do ǵ để khuyến khích một hành vi t́nh dục, bất kể loại h́nh nào)
th́ việc đả phá mà chẳng đưa ra được bằng chứng nào cũng là điều
không đúng.